Dù truyện đầu tiên đưa mình đến thế giới tiểu thuyết Trung Quốc là truyen xuyen khong nhưng nhìn đi nhìn lại gần đây, loại truyện xuyên không này tràn ngập khiến mình ăn nhiều đến mức sắp bội thực: hâm dở, y y, tự kỷ, vô lý thì nhiều còn truyện hài hài, vui vui, vừa đủ để mình nhớ lại ít, thành ra với truyện Hoa Tranh này, vừa xuyên không lại đồng nhân, mà còn là xuyên vào thế giới võ hiệp của Kim Dung đại gia, mình cũng thật là run rẩy mới dám down nó về. Lại nói khi mình đọc xong cái văn án, mình thật nghĩ: "đọc tiếp đi, phải đọc tiếp thôi" bởi vì... cái tư duy của nữ nhân vật chính thật là... khó đỡ, làm mình nhiều phen vừa ho vừa cười, không biết mình vì cười quá sặc nên ho, hay thực chất ho thành tiếng cười (thật đáng sợ, người ta đang bịnh mà) Thiệt ra, phải nói với một người chưa từng rớ tới truyện kiếm hiệp như mình (uây, sai rồi, mình vừa nhớ ra mình từng đọc được... vài trang của Tru tiên), còn phim về các anh hùng của Kim Dung mình chỉ biết mấy tên như Trương vô kỵ, Dương Qúa, Vi Tiểu Bảo... còn về Quách Tĩnh này, hình như chưa từng coi, thành ra, trình độ mình gà mờ như vậy, đọc được truyện đồng nhân thế này, cũng có thể thấy được là "Hoa Tranh" khá... dễ hiểu. Xét về văn phong, dí dỏm hài hước và khá là... trong sáng, đọc cả cuốn muốn mờ con mắt mà cảnh H thì... *tắt đèn, trời sáng*, đại loại giống kiểu vậy đi =]] điểm này thì với một người hơi kỵ H như mình, coi như cho nó 1 điểm (+), cộng thêm cách vào đề nhanh gọn, không nói "xuyên qua vì té giếng, té lầu hay chó cắn", cũng không đề cập tới kiếp trước ở hiện đại nữ chính sống thế nào, quá khứ tiền kiếp đau thương xương máu cỡ nào, coi như là cũng hợp ý mình. Lại nói về nội dung, nữ chính xuyên qua thành một nhân vật nữ phụ của tác phẩm Kim dung, Hoa Tranh, vốn dĩ là một cô gái Mông Cổ yêu đơn phương Quách Tĩnh đại hiệp và "bị đá" (bản gốc), sau khi xuyên qua (một em bé sơ sinh), nhân vật chính của chúng ta biết trước số phận này, nên hoàn toàn không dành tình ý gì với vị đại ca họ Quách kia, cô cố gắng sống thật tốt, bảo vệ những người mình thương yêu, lâu lâu làm vài chuyện phá vỡ mạch truyện, làm sai đi nguyên tác, gây nên nhiều chuyện không thể tưởng tượng. Nhân vật chính không cầu có được tình yêu, cô cảm thấy mình như một người đang xem truyện, không thực sự là một người sống. Hoa Tranh tự cho mình là thông minh (thực chất là ngốc lắm), biết suy nghĩ trước sau (mà hầu hết là linh tinh), lăn lộn trong tác phẩm của Kim Dung, nhưng cuối cùng không ngờ lại tìm được một người yêu mình trong thế giới hư ảo đó. Kết truyện là một cái kết HE, đến cả "vai phụ" như Hoa Tranh, cũng có "nam phụ" cho riêng mình. Viên mãn (nghe nói trong tác phẩm gốc là người chết kẻ sống đầy cả ra =.=). Duy nhất trong cả truyện, có một người vẫn làm mình nhớ nhất, thương xót nhất là Đô Sử, một tình yêu từ lúc còn ngây ngô bắt nạt tới khi rời đi vẫn chân thành, ấm áp, đáng tiếc, lại vụt tắt quá sớm. Xét cả ra, Hoa Tranh trong truyện này được hai người yêu, một người còn sống, một người đã chết, nhưng cả hai đều phúc hắc, đều đẹp zai, tài giỏi, cũng không biết là phúc hay là họa nữa Cuối truyện còn có phần 100 câu phỏng vấn của tác giả với hai nhân vật chính, đủ 100 câu làm người đọc muốn chóng mặt hoa mắt nhưng đọc cũng rất thú vị, nhất là 50 câu sau... (theo mình thì có hơi hại não trẻ em tý dù pần chính văn tác giả viết khá là trong sáng) Theo ý kiến cá nhân thì mình thấy tieu thuyet xuyen khong này hay hơn "Trọng sinh Chu Chỉ Nhược" - cũng là một cuốn đồng nhân Kim Dung (hình như không cùng tác giả thì phải?)