Người làm nghề rút hầm cầu, hút bể phốt tại hoàn kiếm rất ít, việc làm tạm thời, ngày công chẳng bao nhiêu nhưng phải tiếp xúc tiếp tục với vi trùng, Anh Khải (hoàn kiếm) theo nghề rút hầm cầu đã hơn 20 năm nay, con cháu đến lớp hay người mẹ ốm đau quanh năm đều do 1 tay anh lo, để sở hữu cái ăn, họ phải gật đầu công việc chịu không ít điều tiếng, rẻ khinh vì “quanh năm sống bám vào hầm cầu”. Anh Khải nói: “Nghề này cực lắm, vào tối cứ chui ra chui vào nhà vệ sinh. Gặp chủ nhà biết điều thì không nói gì, chứ rất nhiều người cũng khinh khi ra mặt, nghề này do cha tôi để lại, nhà có 3 bằng hữu ai nấy cũng nối nghiệp cha.” Theo anh Khải đến một căn nhà cấp 4 nằm sâu trong con hẻm trên đường Hoàng Diệu (hoàn kiếm), tòa nhà mà anh Khải phải làm nằm cách nơi đậu xe hơn 100 mét, cái xe bồn mini phải dừng tại đầu hẻm vì chiều rộng hẻm quá “khiêm tốn”. Phụ việc cho anh Khải là hai thanh niên tên Hải & Phụng với dáng vẻ to, khỏe, hải nhảy phốc lên thành xe quẳng xuống một cuộn ống, Phụng ở dưới xốc cuộn dây lên và lăn vào trong nhà, hàng chục con người đang ngồi tụm năm tụm ba ngay lập tức phải “sơ tán”, người thì đóng sầm cửa lại để né tránh cái mùi hôi nồng nặc sắp sửa phả ra. Hải bỏ nhỏ vào tai tôi: “Không chỉ họ sợ mùi hôi mà còn “ớn” cả tụi tui nữa, ban đầu thấy họ vậy mình xấu hổ lắm nhưng riết rồi cũng quen”, nhìn hai người nữ giới dùng tay bao bọc kín miệng, mũi đứng trước hiên chạy dọc kế bên. Hầm cầu mà nhóm anh Khải phải làm đã trở nên đầy, mất hơn 15 phút cả nhóm mới phá được nắp đậy bằng bê tông & đưa ống xuống hút, sau thời điểm hút đầy một xe nhưng hầm cầu vẫn chưa thông, không có ai bảo ai, Với kinh nghiệm của họ, Hải liền vào nhà vệ sinh để “khám” bồn cầu. Hải không đồng ý báo với chủ nhà: Bị nghẹt rồi, phải thông mới được. đến cả này thì phải đục lấy bồn cầu ra. Hải ra hiệu cho Phụng mang túi đồ nghề nào là đục, búa, dây kẽm… để đục phần bồn cầu tiếp giáp với nền, mở nắp bồn cầu ra, phân đầy kín lên đến mức nửa bồn cầu, mùi phân sộc thẳng vào mũi. Anh Hải vừa trét lại xi măng vừa lý giải “Làm cái này phải nhẹ dịu, thà bị mùi thối “tra tấn” chứ không hề vội vàng được. Còn nếu đục mạnh làm bể bồn cầu mấy triệu bạc thì khổ”. 40 Phút sau, Phụng khóa van nước, Hải nhích nhẹ bồn cầu lên còn anh Khải đã và đang trong tư thế sẵn sàng chuẩn bị để thông đường ống. “Phải làm nhanh vậy chứ không là phân trào ra”. tiếp tục giao thiệp liên đới với nước thải, phân nhưng không có bất kì ai mang đồ bảo lãnh lao động, phụng nói: “Bệnh thì cũng đã bệnh rồi, giờ mang thì có khỏi đâu, tới đâu thì tới, lo cái ăn trước đã”, còn anh Khải thì: “Làm nghề đó mà mang đồ bảo lãnh thì không làm được, vướng víu lắm”. Tiền công chủ nhà phải trả cho một lần như vậy là 450.000 Đồng, trong số đó 250.000 đồng xu tiền hút & 200.000 đồng xu tiền thông nghẹt cầu, anh Khải tâm sự: “Anh thấy đấy, đâu riêng gì đơn thuần, tiền xăng, tiền phí đổ nước thải, tiền công … đâu cũng vào đây, đủ ăn là mừng rồi”. Anh Sang kể lại: “Một lần người hàng xóm nhờ tôi “khám” giùm cái bồn cầu đang “có vấn đề”, cơ sở rút hầm cầu của anh Sang (hoàn kiếm) chuyển động từ hơn 15 2016, địa bàn chuyển động kha khá rộng, anh Sang cho hay: “Hồi đó tôi có biết gì về nghề này đâu, đói quá thì tự động hóa có cái nghề thôi”. Lúc Này cơ sở của anh Sang có 6 thợ & 3 cái xe bồn nhỏ, hàng tháng sau khi tính hết ngân sách, bình quân anh Sang chiếm lĩnh được khoảng tầm từ 4 triệu đến 4,5 triệu đồng, lần ấy thành công xuất sắc ngoài mong đợi thế là trong xóm nhà ai có bồn cầu bị “bệnh” là đến tìm mình, có kinh nghiệm tay nghề và theo nghề luôn”.